Tôi mới phát hành khóa học phát âm tiếng Anh của mình tại Học viện Canguro và để ăn mừng, tôi muốn chia sẻ năm mẹo hàng đầu của mình để giúp bạn phát âm tiếng Anh hoàn hảo. Hãy bắt đầu nào.
Mẹo đầu tiên của tôi là:
1) Không làm gì cả (do nothing)
Đúng vậy, không làm gì cả.
Là người học tiếng Anh, bạn bị bao quanh bởi lời quảng cáo hứa hẹn sẽ dạy bạn giọng Anh hoặc giọng Mỹ và thật không may, điều này thực sự có vấn đề.
Đầu tiên, nó cho thấy sự hiểu lầm cơ bản về sự khác biệt giữa "phát âm" và "giọng".
"Phát âm" mô tả cách bạn phát ra các âm thanh, và "giọng" mô tả cách các âm đó kết hợp với nhau để tạo nên bản sắc.
Vì vậy, Anh hoặc Mỹ là mô tả về bản sắc.
Vậy nên trừ khi bạn có ý định thay đổi bản sắc của mình, bạn không cần phải bắt chước giọng Anh hoặc Mỹ hoặc bất kỳ giọng nước ngoài nào khác.
Nhưng, vì tất cả những lời quảng cáo đó, có lẽ bạn nghĩ rằng nếu bạn bắt chước một giọng cụ thể, ví dụ như RP (phát âm chuẩn) thì sẽ có nhiều người sẽ hiểu bạn hơn. Điều đó hoàn toàn không đúng.
Không có giọng Anh cụ thể nào mang lại cho bạn bất kỳ lợi thế giao tiếp nào.
Nhưng, không giống như giọng, "phát âm" thực sự là quan trọng.
Nhưng làm sao bạn biết cách phát âm của bạn có tốt không ?
Chỉ có một cách để đo lường : đó là "sự thành công của giao tiếp".
Nếu bạn đang sử dụng tiếng Anh và giao tiếp thành công thì bạn có cách phát âm hoàn hảo.
Bạn không cần phải xem phần còn lại của bài viết này và bạn không cần phải lãng phí thêm thời gian, năng lượng và tiền bạc để cố gắng bắt chước giọng Anh hoặc giọng Mỹ.
Bạn có thể có giọng và cách phát âm tuyệt vời.
Hãy dành một chút thời gian. Hãy gạt bỏ mọi lo lắng, căng thẳng về cách phát âm của bạn, hãy gạt bỏ mọi định kiến đã học về cách giọng của bạn khiến bạn nghe có vẻ ngớ ngẩn hoặc khó hiểu và hãy quên chúng đi.
Giọng của bạn là bản sắc của bạn và nó rất đẹp,
Bây giờ chúng ta hãy làm điều gì đó mang tính kỹ thuật hơn.
2) Sử dụng nhịp điệu của tiếng Anh (Use the rhythm of English)
Trong tiếng Anh, các từ thường được chia thành hai loại: "từ vựng" và "từ ngữ pháp".
Giải thích đơn giản là:
- "Từ vựng" truyền tải ý nghĩa.
- "Từ ngữ pháp" truyền tải ngữ pháp.
SHE, AT, THE, SO là từ ngữ pháp.
Từ vựng là quan trọng nhất vì chúng mang ý nghĩa và trong ngôn ngữ ý nghĩa là mọi thứ.
Tôi có thể giao tiếp theo cách cơ bản chỉ bằng cách sử dụng các từ vựng : Christian... Pizza... eat... today
nhưng tôi thực sự không thể giao tiếp bất cứ điều gì chỉ bằng cách sử dụng các từ ngữ pháp : it...the...through...on
Và điều này đưa chúng ta đến với "nhịp điệu của tiếng Anh".
Bạn có thể đã nghe nói về các ngôn ngữ được định thời gian theo âm tiết và được định thời gian theo trọng âm (có nhịp điệu âm tiết và nhấn mạnh) nhưng đó chỉ là một huyền thoại khác.
Những gì chúng ta có trong tiếng Anh là "mô hình nhấn âm xen kẽ giữa các từ vựng và các từ ngữ pháp", đôi khi tạo ra vẻ ngoài của 1 nhịp điệu đều đặn.
Để chứng minh cách thức hoạt động của điều này, chúng ta có thể sử dụng máy đếm nhịp.
Dưới đây là bốn từ vựng, hãy đọc chúng theo nhịp :
Bây giờ chúng ta hãy thêm một số từ ngữ pháp, nhưng hãy giữ nguyên các từ vựng theo nhịp:
Bây giờ chúng ta hãy thêm một số từ ngữ pháp nữa:
và thêm một số nữa :
Điều quan trọng không phải là chúng ta giữ nguyên các từ vựng theo nhịp mà là chúng ta "giảm độ dài của các từ ngữ pháp". Rõ ràng là nếu bạn chỉ làm theo mô hình lên xuống đó thì bạn sẽ nghe rất giống người máy và đó là lý do tại sao bạn cần "nhấn mạnh trọng tâm"
3) Sử dụng "Nhấn mạnh trọng tâm" (use nuclear stress)
Khi chúng ta tạo ra ngôn ngữ, chúng ta thường chia nó thành những phần nhỏ và mỗi phần đại diện cho một suy nghĩ hoàn chỉnh.
Nghiên cứu đã chỉ ra rằng khi chúng ta nói, những phần nhỏ này thường dài khoảng 2 giây. Chúng ta có thể gọi chúng là "nhóm suy nghĩ".
Hãy xem cụm từ này không chứa bất kỳ dấu câu nào : he ate the pizza she saw him eat it
Hãy dành chút thời gian để đọc hoặc nói to và tự hỏi bản thân xem có vẻ như có sự ngắt quãng hoặc tạm dừng tự nhiên nào trong ngôn ngữ không ?
Rất có thể là bạn đã chọn ngắt quãng ở đây
vì tất cả chúng ta đều là con người với cùng một bộ não con người, tất cả chúng ta đều có xu hướng phân chia thông tin theo cùng một cách.
Đó không phải là điều bạn cần phải học hoặc thực hành nhưng điều tuyệt đối quan trọng là cách bạn sử dụng trọng âm trong những "nhóm suy nghĩ" này.
Hãy xem lại cụm từ này: you can have tuna salad or chicken
Một lần nữa, hãy dành chút thời gian để suy nghĩ về cách bạn sẽ chia nó ra.
Trong trường hợp này, có nhiều lựa chọn khác nhau. Nhưng với các ý nghĩa khác nhau, chúng ta có thể chia nó để tạo ra hai lựa chọn thực phẩm "salad cá ngừ" và "thịt gà" :
hoặc chúng ta có thể chia nó để tạo ra ba lựa chọn thực phẩm "salad" "cá ngừ" và "thịt gà" :
Câu hỏi đặt ra là làm thế nào để chúng ta chỉ ra các phân chia này khi chúng ta đang nói ?
Ngắt quãng (tạm dừng) là một cách nhưng có một cách quan trọng hơn nhiều : Sử dụng "nhấn mạnh trọng tâm"
Đây là một từ được nhấn mạnh trong mỗi "nhóm suy nghĩ" phá vỡ mô hình lên xuống giống như robot và tập trung sự chú ý.
Trong tiếng Anh, quy tắc chung là chúng ta nhấn mạnh vào "từ vựng cuối cùng" của "nhóm suy nghĩ".
Vì vậy, trong ví dụ này, chúng ta sẽ nhấn mạnh vào các từ : salad và gà. Bạn có thể có "salad cá ngừ" hoặc "gà"
you can have tuna salad | or chicken
Nhưng trong ví dụ này, chúng ta sẽ nhấn mạnh vào "cá ngừ" "salad" và "gà" . Vì vậy bạn có thể có "cá ngừ", "salad" hoặc "gà "
you can have tuna | salad | or chicken
Bây giờ trong bất kỳ câu nào, "nhấn mạnh trọng tâm" có thể xảy ra ở mọi vị trí. Nhưng mỗi vị trí có một ý nghĩa khác nhau và đó là lý do tại sao "nhấn mạnh trọng tâm" lại quan trọng đến vậy.
Và tùy thuộc vào ngôn ngữ mẹ đẻ của bạn, nhịp điệu tiếng Anh có thể hoàn toàn xa lạ với bạn. Nhưng bạn nên luyện tập nó. Không phải để nghe giống người bản ngữ mà vì đó là một phần quan trọng trong cách tiếng Anh "đóng gói thông tin" để giúp người khác xử lý dễ dàng hơn.
4) Tập trung vào phụ âm (focus on consonants)
Tiếng Ả Rập được viết bằng thứ gọi là ABJAD.
Trong ABJAD, bạn chỉ viết phụ âm, chứ không phải nguyên âm. Nguyên âm linh hoạt và phụ thuộc vào người đọc.
Vấn đề là, bạn cũng có thể làm điều này với tiếng Anh.
Trẻ em (theo bản năng) biết rằng nguyên âm không quan trọng như thế nào trong tiếng Anh.
Hãy xem cách một đứa trẻ 5 tuổi đến từ California viết tên một số hình dạng phổ biến trong tiếng Anh.
- chèn hình
Hai trong số các hình dạng, VUÔNG và NGÔI SAO được viết mà không có nguyên âm nào cả : SgR (Square : hình vuông), sDr (Star : ngôi sao)
Và hai hình dạng khác, TRÒN và KIM CƯƠNG chỉ có một nguyên âm : Srko (Circle : hình tròn), Dimn (Diamond : kim cương).
Tin tốt là điều này cho thấy, bạn nên tập trung năng lượng của mình vào đâu : PHỤ ÂM.
Ví dụ, chúng ta hãy xem một phụ âm cụ thể trong tiếng Anh là "T".
Bây giờ, tùy thuộc vào ngôn ngữ mẹ đẻ của bạn, âm thanh này có thể dễ đối với bạn hoặc có thể thực sự khó.
Nhưng âm thanh này đòi hỏi rất nhiều nỗ lực về mặt thể chất để phát ra.
Đầu tiên, chúng ta cần đảm bảo rằng chúng ta có đủ không khí trong phổi, sau đó chúng ta cần nâng lưỡi lên chạm vào phần trước của vòm miệng để chặn không khí.
Sau đó, chúng ta cần tạo một số áp lực và sau đó, chúng ta cần hạ lưỡi xuống và thả lưỡi ra và thổi bùng không khí.
Với tất cả những nỗ lực này, không có gì ngạc nhiên khi âm thanh này thường bị nhiều người xóa hoặc thay thế, đặc biệt là người bản ngữ,
Nhưng đó là một vấn đề lớn, vì tiếng Anh có hệ thống ngữ pháp rất đơn giản : "thì (Tense)" và "khía cạnh (Aspect)".
Với hầu hết các động từ, để chỉ thì Quá khứ đơn, chúng ta thêm "+ed" vào động từ, thường được tạo thành âm "-T" đó.
Nói cách khác, âm thanh duy nhất đó là ĐIỀU DUY NHẤT cho tôi biết nếu bạn đang nói về điều gì đó trong quá khứ.
Vì vậy, tốt hơn hết bạn nên đảm bảo rằng nó thực sự rõ ràng.
Và điều đó đưa chúng ta đến mẹo cuối cùng.
5) Quan tâm đến người khác (consider others)
Lúc đầu, điều này có vẻ không liên quan gì đến phát âm, nhưng nó thường là chìa khóa để giao tiếp thành công.
Khi mọi người học một ngôn ngữ, việc muốn phát âm ngôn ngữ đó như người bản xứ là điều hoàn toàn tự nhiên.
Suy cho cùng,họ đã có cả đời thực hành.
Nhưng điều này đi kèm với một mặt trái rất lớn.
Người bản xứ thường chỉ giao tiếp với những người bản xứ khác, họ đều đã có cả đời thực hành. Họ đều là chuyên gia về ngôn ngữ đó.
Và với tư cách là chuyên gia, họ có đặc quyền có thể sử dụng những cách tắt với tiếng Anh mà bạn không có.
Ngày nay, tiếng Anh thực sự là ngôn ngữ toàn cầu. Và bạn có thể sẽ không bao giờ sử dụng tiếng Anh của mình với những người bản xứ khác mà chỉ với những người học khác giống như bạn.
Vì vậy, cố gắng sao chép những điều mà những người bản xứ chuyên nghiệp làm với cách phát âm của họ, chẳng hạn như loại bỏ âm -T, sẽ không giúp bạn trở thành người giao tiếp tốt hơn.
Trên thực tế, điều đó sẽ gây ra tác dụng ngược lại.
Khi bạn tham gia vào bất kỳ loại hình giao tiếp nào, bạn đang lập một hợp đồng xã hội và một phần của hợp đồng đó là chịu 50% trách nhiệm cho sự thành công của cuộc giao tiếp đó.
Công việc của bạn là giúp người khác hiểu ý nghĩa của cuộc giao tiếp càng nhiều càng tốt.
Có vẻ thú vị khi sử dụng những cách tắt mà người bản ngữ sử dụng nhưng không có gì thú vị khi khiến giao tiếp trở nên khó khăn đối với người khác.
Khi bạn cân nhắc đến người khác và dành thời gian và nỗ lực để tuân theo các nguyên tắc cơ bản của hệ thống âm thanh tiếng Anh thì bạn tôn trọng "mục tiêu cơ bản của ngôn ngữ là chia sẻ"
Tôi là người theo đạo Thiên chúa, đây là tiếng Anh Canguro và tôi sẽ gặp bạn trong lớp.